THE WAR THAT DOES NOT END
Thi Lan Anh Tran – Aschaffenburg, Germany
10.04.26
My mother never told stories
the way books do.
She would pause in the middle of words,
as if something beyond language
was heavier than memory itself.
There was once a garden—
not the kind you visit,
but the kind that remembers you.
The soil carried more than roots.
I grew up far from alarms,
far from skies torn open,
yet at night
I still feel a quiet pulse beneath the earth—
steady, buried,
refusing to leave.
They say time moves forward.
But memory stays still.
It waits.
Elsewhere in the world,
men sit across polished tables
carefully choosing their words:
ceasefire,
security,
shared interest.
Their voices are calm.
Somewhere, a child learns
the difference between thunder
and something that is not weather.
A city learns to dim its lights
without calling it fear.
A mother learns silence
so deeply
it becomes a way of breathing.
I stand between what has ended
and what is repeating.
Nothing returns exactly the same—
yet nothing truly disappears.
War does not always arrive in fire.
Sometimes it remains—
in the body,
in language,
in the hesitation
before trusting tomorrow.
If history breathes,
it does not speak in victory.
It exhales slowly
through those who remember
what others are still becoming.
CUỘC CHIẾN KHÔNG KẾT THÚC
Mẹ tôi không kể chuyện
theo cách của sách vở.
Mẹ thường dừng giữa câu nói,
như thể phía sau lời nói
có điều nặng hơn ký ức.
Từng có một khu vườn—
không phải nơi để nhớ,
mà là nơi biết cách nhớ lấy con người.
Đất ở đó
giữ nhiều hơn rễ cây.
Tôi lớn lên không có tiếng còi báo động,
không có bầu trời bị xé toạc,
nhưng trong đêm
vẫn có một nhịp đập sâu dưới mặt đất—
chậm, nặng,
không chịu biến mất.
Người ta nói thời gian đi về phía trước.
Nhưng ký ức thì không.
Nó chờ.
Ở một nơi khác,
những cuộc họp diễn ra sau những chiếc bàn dài
với những từ ngữ được chọn lọc:
ngừng bắn,
an ninh,
lợi ích chung.
Giọng nói rất bình tĩnh.
Ở đâu đó,
một đứa trẻ học cách phân biệt
tiếng sấm
với thứ âm thanh không thuộc về tự nhiên.
Một thành phố học cách tắt đèn
mà không gọi đó là sợ hãi.
Một người mẹ học cách giữ im lặng
đến mức
nó trở thành hơi thở.
Tôi đứng giữa điều đã qua
và điều đang lặp lại.
Không có điều gì lặp lại nguyên vẹn—
nhưng cũng không có gì thật sự mất đi.
Chiến tranh không phải lúc nào cũng đến bằng lửa.
Đôi khi
nó ở lại—
trong cơ thể,
trong ngôn ngữ,
trong sự chần chừ
trước ngày mai.
Nếu lịch sử còn biết thở,
nó không nói bằng chiến thắng.
Nó thở ra thật chậm
qua những người còn nhớ
những điều người khác vẫn đang trở thành.
Nr. 65 TÌNH YÊU KHÔNG CHỈ LÀ NỖI ĐAU
Tình yêu đâu chỉ sắc hồng,
Dẫu như cầu vồng sau cơn mưa bay.
Có cay mới hiểu vị say,
Có xa mới biết vòng tay cần gần.
Đường yêu lắm nỗi gian nan,
Nhưng đâu chỉ có khóc than một mình.
Sau đêm rồi sẽ bình minh,
Giữa đông giá lạnh vẫn sinh nắng vàng.
Nếu ai giữ mãi muộn màng,
Thời gian đâu phải chỉ mang phai tàn.
Mở lòng thay những cửa then,
Tim còn biết đập — còn quen yêu người.
Tình đâu chỉ tựa trò chơi,
Chia ly cũng để hiểu lời yêu thương.
Dẫu mai hai ngả đôi đường,
Gặp nhau vẫn nhớ một thời đã qua.
Tình yêu không chỉ lệ sa,
Có khi là cả bao la dịu hiền.
Ai còn tin sẽ còn duyên,
Yêu thương giữ lại — bình yên trong lòng.
Nr. 65 LOVE IS MORE THAN PAIN
Love is not just colors bright,
like rainbows fading after light.
Through bitter taste, we learn what’s true,
through distance, feel what love can do.
The road of love is steep and long,
yet not all hearts must grieve alone.
For after night, the dawn will rise,
and warmth returns beneath cold skies.
If hearts stay closed in silent fear,
time cannot heal what we won’t hear.
Unlock the door, let feelings flow,
a beating heart still longs to grow.
Love is not just a fleeting game,
nor parting hearts to shift the blame.
Though paths may part and drift apart,
they still remain within the heart.
Love is not only tears that fall,
but gentle light that warms us all.
For those who trust, love will remain—
a quiet peace beyond the pain.