Poetry from Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussa

FOREWORD FOR THE POEM “TƠ VƯƠNG ÁO DÀI”

There are presences that pass through one’s life without leaving footprints, yet they leave behind deep vibrations within the soul. No noise, no name is called—only a fleeting touch upon a fragile moment of the heart—and then they remain, like a fragrance that never fades from memory.

“Tơ Vương Áo Dài” was born from such moments. In it, the áo dài is not merely a symbol of gentle beauty, but a delicate streak of light within the rushing flow of life. A passing figure, as light as the wind, yet enough to stir an entire stillness within the heart.

The poem does not tell a complete story, but instead preserves scattered fragments of emotion—of gazes, of distance, of unspoken feelings that have already turned into lingering attachment before ever being named. Between reality and dream, between closeness and distance, one sometimes can only stand still, quietly watching a figure dissolve into the mist of time.

If poetry is the place where the unholdable is preserved, then “Tơ Vương Áo Dài” is a gentle attempt to hold onto a beautiful moment—even if only in imagination, even if only within memory.

And perhaps, it is precisely this incompleteness that creates the most enduring beauty of human emotion: beautiful because it was once felt, and forever lingering because it once touched the heart.

ENTANGLED IN AO DAI

Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

© Copyright by Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

Ao Dai drifts softly through the lane,
and leaves my soul in twilight rain.
Your eyes—like evening light so clear,
just touch my heart and linger here.

The wind plays gently with your hair,
like drifting clouds suspended there.
You smile—an open sky so wide,
and scatter stars deep in my mind.

I am a leaf adrift in time,
carried by winds of fleeting rhyme.
I wish to follow, soft and still,
yet stand unmoving by your will.

Perhaps our fate is silent, small,
or love blooms in a misted call.
I stand alone, yet not alone,
your voice still calls me like a tone.

If one day you should pass my way,
please let me call your name that day.
Even within a dream’s soft gleam,
just let me hold your fading dream.

I gather all my broken vows,
and stitch them where the memory flows.
Your Ao Dai still moves like grace—
while I am lost in endless space…

TƠ VƯƠNG ÁO DÀI

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

© Bản quyền thuộc về Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

Áo dài ai nhẹ qua đường
Để hồn tôi lạc giữa sương khói chiều
Mắt em như ánh ban chiều
Chạm vào một thoáng đã nhiều vấn vương

Gió nghiêng sợi tóc ven đường
Ngỡ như mây trắng nửa vương nửa rời
Em cười nghiêng cả bầu trời
Rơi trong mắt biếc rối bời tim tôi

Tôi như chiếc lá giữa đời
Theo cơn gió nhẹ rã rời tháng năm
Muốn theo em suốt âm thầm
Mà chân đứng lại trong tầm mắt em

Phải chăng duyên khẽ lặng im
Hay tình chỉ nở tim mền khói mơ
Để tôi đứng mãi ngẩn ngơ
Nghe tim gõ nhịp dại khờ gọi em

Nếu mai em bước qua thềm
Xin cho tôi gọi tên em một lần
Dẫu là trong giấc phù vân
Cũng xin giữ lại bóng thân em về

Để tôi gom cả lời thề
Khâu vào nỗi nhớ bốn bề mênh mang
Áo dài em vẫn dịu dàng
Còn tôi mắc lại giữa ngàn tơ vương…

LỜI TỰA CHO BÀI THƠ “TƠ VƯƠNG ÁO DÀI”

Có những hiện diện đi ngang qua đời người mà không để lại dấu chân, nhưng lại lưu lại những rung động sâu xa trong tâm hồn. Không ồn ào, không một lời gọi tên — chỉ là một thoáng chạm khẽ vào khoảnh khắc mong manh của trái tim — rồi từ đó ở lại, như một hương thơm không bao giờ phai trong ký ức.

“Tơ Vương Áo Dài” được sinh ra từ những khoảnh khắc như thế. Trong bài thơ, tà áo dài không chỉ là biểu tượng của vẻ đẹp dịu dàng, mà còn là một vệt sáng mong manh giữa dòng đời hối hả. Một bóng hình thoáng qua, nhẹ như gió, nhưng đủ làm lay động cả một khoảng lặng trong tim.

Bài thơ không kể một câu chuyện trọn vẹn, mà lưu giữ những mảnh cảm xúc rời rạc — của ánh nhìn, của khoảng cách, của những điều chưa từng được thổ lộ nhưng đã kịp hóa thành nỗi vương vấn. Giữa thực và mộng, giữa gần và xa, có khi con người chỉ biết đứng lặng, lặng lẽ nhìn một bóng hình tan dần vào màn sương của thời gian.

Nếu thơ ca là nơi lưu giữ những điều không thể nắm giữ, thì “Tơ Vương Áo Dài” là một nỗ lực dịu dàng để níu lại một khoảnh khắc đẹp — dù chỉ trong tưởng tượng, dù chỉ còn trong ký ức.

Và có lẽ, chính sự dang dở ấy lại tạo nên vẻ đẹp bền lâu nhất của cảm xúc con người: đẹp vì đã từng được cảm nhận, và mãi còn vương vấn vì đã từng chạm đến trái tim.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *